bà già đi chợ cầu đông
a. Bà già đi chợ Cầu Đông Bõi xem một quẻ lấy chồng lợi chăng? Thây bói xem quẻ nói rằng: Lợi thì có lợi nhưng răng khơng còn Trong bài ca dao , tác giả dân gian đã vận dụng sự đặc sắc của từ ngữ trên phươnmg diện nào? A. Vê âm B. Về nghĩa
Bà già đi chợ Cầu Đông, Bói xem một quẻ lấy chồng lợi chăng? Thầy bói xem quẻ nói rằng: Lợi thì có lợi nhưng răng không còn. 1. Em có nhận xét gì về nghĩa của các từ lợi trong bài ca dao này? 2.
Bà già đi chợ Cầu Đông, Bói xem một quẻ lấy chồng lợi chăng? Thầy bói gieo quẻ nói rằng: Lợi thì có lợi nhưng răng không còn. - Lợi 1: lợi lộc, lợi ích - Lợi 2,3: phần thịt bao quanh chân răng. Tìm từ đồng âm và giải nghĩa
(1) Bà già đi chợ cầu Đông Bói xem một quẻ lấy chồng lợi chăng? Thầy bói xem quẻ nói rằng: Lợi thì có lợi nhưng răng không còn. (2) Sánh với Na-va "ranh tướng" Pháp Tiếng tăm nồng nặc ở Đông Đường.
Bà già đi chợ cầu Đông, Bói xem một quẻ lấy chồng lợi chăng. Thầy bói xem quẻ nói rằng, Lợi thì có lợi nhưng răng không còn. Phần 3: Tập làm văn (4 điểm) Em hãy viết 1 lá đơn gửi cho thầy giáo để xin được học bơi ở lớp học bơi vào mùa hè của trường.
Kosten Essen Pro Monat Single Schweiz. Khi nghe câu ca dao nổi tiếng “Bà già đi chợ Cầu Đông. Bói xem một quẻ lấy chồng lợi chăng...”, hắn sẽ có người thắc mắc chợ Cầu Đông là chợ nào, nằm ở đâu. Để tìm hiểu điều này, cần ngược dòng thời gian để truy tìm gốc tích địa danh Cầu Đông và chợ Cầu Đông. Theo đó, từ nhiều thế kỷ trước, sông Tô Lịch chảy qua phố cổ Hà Nội lòng sông là các phố Nguyễn Siêu, Ngõ Gạch, Hàng Cá, Hàng Lược ngày nay, và có một cây cầu bắc qua sông ở ngã tư Ngõ Gạch - Hàng Đường. Do cây cầu nằm ở phía Đông của thành Hà Nội nên dân gian gọi là Cầu Đông. Và khu chợ họp ở đầu cầu có tên gọi là chợ Cầu Đông. Đây là một khu chợ quan trọng trong 36 phố phường Hà Nội xưa, được cho là nơi “Bà già đi chợ Cầu Đông". Đến thời Pháp thuộc, khi đoạn sông Tô này bị lấp, hai chợ cũ Cầu Đông và chợ Bạch Mã giải thể và nhập thành chợ Đồng Xuân. Khi chợ Đồng Xuân được xây lại năm 1991, phố Cầu Đông được mở ra sát cạnh chợ Đồng Xuân, thuộc phường Đồng Xuân, quận Hoàn Kiếm. Sau đó chợ Cầu Đông “mới” được xây dựng ở đầu phố Cầu Đông. Như vậy có thể khẳng định, chợ Cầu Đông xưa nằm ở đầu cầu ngã tư Ngõ Gạch - Hàng Đường gắn với hình ảnh "bà già đi xem bói" đã không còn nữa. Chợ Cầu Đông ngày nay chỉ mang một cái tên gợi nhớ về khu chợ cũ, và chắc hẳn là chẳng có bà già nào từng xem bói ở khu chợ mới toanh này cả. Trở về với thực tại, chợ Cầu Đông là một khu chợ cao tầng khang trang, cổng chính hướng ra phố Nguyễn Thiện Thuật. Cổng phụ thông ra phố Cầu Đông. Tầng một của chợ là nơi chuyên kinh doanh các mặt hàng kim loại, đồ cơ khí. Tầng hai bán các mặt hàng may mặc. Các tầng 3, 4 được dùng làm văn phòng hoặc phòng chức năng. Từ tầng hai của chợ Cầu Đông có một lối đi trên cao dẫn sang chợ Đồng Xuân. Do chợ Cầu Đông là một chợ mới xây và lại nằm sát chợ Đồng Xuân nổi tiếng nên có khá nhiều người Hà Nội không biết đến sự tồn tại của khu chợ này, hoặc nghĩ rằng đây chỉ là một phần mở rộng của chợ Đồng Xuân. Mời quý độc giả xem video Nghe ca khúc Việt Nam quê hương tôi.
Tất cả Lớp 12 Lớp 11 Lớp 10 Lớp 9 Lớp 8 Lớp 7 Lớp 6 Lớp 5 Lớp 4 Lớp 3 Lớp 2 Lớp 1 Từ nào là từ đồng âm trong câu sau Bà già đi chợ Cầu ĐôngBói xem một quẻ lấy chồng lợi chăngThầy bói gieo quẻ nói rằngLợi thì có lợi nhưng răng chẳng còn A. Bói B. Lợi C. Răng D. Bà già Bài ca dao sau có hiện tượng từBà già đi chợ cầu ĐôngBói xem một quẻ lấy chồng lợi chăngThầy bói gieo quẻ nói rằng A. Hiện tượng từ đồng âm B. Hiện tượng từ đồng nghĩa C. Hiện tượng từ trái nghĩa D. Hiện tượng từ nhiều nghĩa Chọn đáp án thích Từ 2 từ lợi ở đây đồng âm nhưng khác nghĩa. Lợi 1 tính từ chỉ lợi ích. Lợi 2 danh từ, chỉ một phần trong khoang miệng, nơi răng mọc. giải thích nghĩa các từ đồng âm in đậm sau- Bà già đi chợ Cầu Đông bói xem một quẻ lấy chồng lợi chăng- Thầy bói xem quẻ nói rằng Lợi thì có lợi nhưng răng không còn . Lợi 1 Lợi có nghĩa là được, được chăng. Xem bói có được chồng hay 2-3 Có nghĩa là lợi ích. Tham KhảoTừ đồng âm "bói"Từ "bói" trong "Bói xem" nghĩa là chỉ hành động xem bói của Bà từ "bói" trong "Thầy bói" nghĩa là chỉ người đó làm nghề thầy bói. Bài ca dao sau có phải hiện tượng đồng âm không ? Vì sao ?Bà già đi chợ Cầu ĐôngXem một quẻ bói lấy chồng lợi chăngThầy bói gieo quẻ nói rằngLợi có lợi nhưng răng không còn Bài ca dao trên có hiện tượng đồng âm vì tiếng " lợi " ở câu thơ thứ 2 có nghĩa là lợi ích, cái được cho mình; còn tiếng " lợi " ở câu thơ thứ 4 lại có nghĩa là lợi là 1 phần trên cơ thể người ở phần miệng. Như vậy ta thấy nghĩa của 2 từ này khác xa nhau nên đây là hiện tượng đồng âm. Lời của người trả lời vi phạm phương châm hội thoại nào?Bà già đi chợ cầu ĐôngXem một quẻ bói lấy chồng lợi chăng?Thầy bói xem quẻ nói rằngLợi thì có lợi nhưng răng chẳng còn.Ca dao A. Phương châm quan hệ B. Phương châm lịch sự C. Phương châm cách thức D. Phương châm về lượng Câu 1 Đọc bài ca dao sau đây “ Bà già đi chợ Cầu Đông Bói xem một quẻ lấy chồng lợi chăng ? Thầy bói xem quẻ nói rằng Lợi thì có lợi nhưng răng không còn ”Việc sử dụng những từ “LỢI” trong bài ca dao là dựa vào hiện tượng gì của từ ngữ? *A. Hiện tượng dùng từ đồng nghĩa .B. Hiện tượng dùng từ trái nghĩa .C. Hiện tượng dùng điệp ngữ .D. Hiện tượng dùng từ đồng âm để chơi chữ Câu 1 tìm đối tượng tiếng cười, tính chất của tiếng cười và nghệ thuật của bài ca dao hài hước Bà già đi chợ Cầu ĐôngBởi xem một quẻ lấy chồng lợi chăng?Thầy bói xem quẻ nói rằng,Lợi thì có lợi nhưng răng chẳng cònb, còn duyên kén cá chọn canhHết duyên ếch đực, cua kềnh cũng vơCòn duyên kén những trải tơHết duyên ông lão cũng vơ làm chồng Ý nghĩa hài hước của bài Ca Dao sinh ra từ đâu? Bà già đi chợ Cầu ĐôngBói xem 1 quẻ lấy chồng lợi chăng? Thầy bói xem quẻ đoán rằng - Từ lợi mà bà già dùng lợi chăng nghĩa là lợi ích, thuận lợi. - Từ lợi trong câu nói của thầy bói nghĩa là phần thịt bao quanh chân răng. Việc sử dụng từ lợi ở câu cuối của bài ca dao là hiện tượng đồng âm khác nghĩa. Tác dụng Thầy bói nhắc khéo "bà già" bà đã già quá rồi răng không còn thì lấy chồng làm gì nữa ⇒ sự bất ngờ, thú vị, dí vậy Theo mk thìMk thấy hài là đã gọi bà già mà bây giờ đòi lấy đi xem thầy bói coi có lợi ích gì ko?Thầy bói nói rằng có lợi nhưng chẳng còn cây răng lợi của câu cuối là lợi răng chứ ko phải lợi thấy hài ở chỗ đó còn sinh ra từ đâu thì mk ko bn HT ! Hài hước ở chỗ từ "lợi" có hai nghĩa- Nghĩa 1, phần thịt quanh chân Nghĩa 2, chỉ lợi ích, tác đây, câu ca dao chỉ từ "lợi" nghĩa 1 để nói bóng gió, mỉa mai bà này đã già mà vẫn ham lấy chồng. Bài 1 ý nghĩa hài hước của bài Ca Dao sinh ra từ đâu?Bà già đi chợ Cầu ĐôngBói xem một quẻ lấy chồng lợi chăng?Thầy bói xem quẻ đoán rằng Bài 9 Ý nghĩa hài hước của bài Ca Dao sinh ra từ đâu? Bà đi chợ Cầu Đông Bói xem một quẻ lấy chồng lại chăng? Thầy Bói Xem quẻ đoán rằng Lợi thì có lại nhưng răng chẳng còn. Ýnghĩa hài hước của bài ca dao sinh ra từ việc người thầy bói chỉ phán ra những điều tưởng chừng như thần thánh nhưng thật ra lại chỉ là những điều bình thường mà ai cũng biết
Đông Môn Tự có từ trước năm 1624, tên nôm là chùa Cầu Đông, ở số 38B phố Hàng Đường, phường Hàng Đào, quận Hoàn Kiếm. Đông Môn Tự là ngôi chùa của làng Đông Hoa Môn. Tương truyền chùa có từ đầu thời Lý, đến thời Trần lại được Linh Từ Quốc Mẫu Trần Thị Dung cho sửa sang. Tuy nhiên hiện nay chỉ lưu giữ được những tấm bia dựng nhân dịp chùa được trùng tu lớn vào các năm 1624, 1639, 1711, 1816 khắc ghi lại vị trí và quá trình xây chùa từ thời Lê Trung Hưng. Vào đời Vĩnh Tộ 1619—1629 chưa có phố Hàng Đường, nhưng theo văn bia đã có đường cái đi qua chùa và phường Diên Hưng nay là khu vực từ phố Hàng Ngang tới phố Hàng Đường. Trong văn bia “Đông Môn Tự Ký” do nhà sư Thích Đạo Án thế danh Nguyễn Văn Hiệp chủ trì tạo tác vào tháng 10 năm Vĩnh Tộ thứ 6 1624 có mô tả việc mua đất của Tăng thống Đạo Tâm thế danh Phạm Đức để mở rộng chùa “Bốn phía thửa ruộng ấy trên giáp cầu đá, dưới giáp phường Diên Hưng, phía trước giáp đường cái, phía sau giáp Đông Ngục”. Một số thư tịch cũ cũng ghi Diên Hưng là một phường buôn bán sầm uất của Thăng Long xưa, rất nhiều thương gia các nước như Hà Lan, Bồ Đào Nha, Anh và đông nhất là Trung Quốc đã đến đây. Thời đó, thuyền nhỏ vẫn còn có thể vào sông Tô Lịch từ cửa Hà Khẩu khoảng chỗ Chợ Gạo bây giờ mà ngược dòng qua các địa điểm nay là phố Nguyễn Siêu, Ngõ Gạch, cắt ngang phố Hàng Đường, rồi chéo qua phố Hàng Lược men theo phía bắc thành Thăng Long và đi lên Kẻ Bưởi… Để vượt qua khúc sông Tô, người thôn Đông Hoa Môn đã xây một chiếc cầu bằng đá, gọi là Cầu Đông cầu của thôn Đông. Và ngay bên cạnh cầu có khu chợ Cầu Đông rất nổi tiếng đã từng đi vào ca dao “Bà già đi chợ Cầu Đông / Bói xem một quẻ lấy chồng lợi chăng”… Bên cạnh chùa Cầu Đông là đình Đức Môn, trong có điện thờ Ngô Văn Long, một vị tướng thời Văn Lang, quê làng Sinh Quả, Thường Tín. Theo bức chạm đá trước nhà tiền tế thì đình này nguyên là một ngôi đền cùng tên có từ đầu thế kỷ 17. Chùa Cầu Đông hồi đó đã theo dòng Tào Động, một trong 5 thiền phái của Phật giáo Việt Nam. Trong chùa hiện có một quả chuông đồng đề chữ “Đông Môn Tự Chung” chuông chùa Đông Môn, đúc năm Cảnh Thịnh thứ 8 1800 thời Tây Sơn. Trên chuông còn ghi …“Duy có chùa cổ, cầu đá phía đông, sông Tô bên trái, cửa Hoa bên phải”… Cây cầu đá ở phía đông thôn Đông Hoa Môn đã tạo nên tên của ngôi chùa Cầu Đông. Ở đầu cầu từng có một tượng Phật ngồi xếp bằng trên bệ, đều tạc bằng đá. Tượng này cười tủm tỉm, nên dân gian gọi là tượng “Tiếu Phật”. Đương thời, nhà thơ Ngô Ngọc Du đã từng viết bài thơ “Tiếu Phật hành” khá nổi tiếng, trong đó có câu “Trò đời phô hết trăm màu vẻ/ Đức Phật từ bi cũng bật cười”… tạm dịch. Đến cuối thế kỷ 19, đời vua Thành Thái, đoạn sông Tô Lịch chảy từ Nhị Hà đến Cửa Bắc bị thực dân Pháp cho lấp hết, tượng Phật cười cũng biến mất… Chùa Cầu Đông xưa hoành tráng hơn nhiều so với bây giờ. Văn bia “Đông Môn Tự” khắc năm Dương Hoà thứ 5 1639 cho biết “Chùa Đông Môn đẹp như cảnh tiên, dải sông Nhị phô bày trước mắt, thành Thăng Long dăng khắp phía sau”… Tư liệu cho biết ngôi chùa đã được sửa chữa, tôn tạo nhiều lần. Có lẽ khuôn viên bị thu hẹp khi thực dân Pháp lấp sông Tô Lịch và mở mang phố xá. Đến đầu thế kỷ 20, thiền sư Thích Thông Toàn đã tổ chức xây dựng lại chùa. Chùa mới đây lại tiếp tục được sửa sang nhưng dáng vẻ vẫn gần nguyên vẹn như lần trùng tu cũ, chủ yếu mang phong cách nghệ thuật kiến trúc thời Nguyễn, có thêm đài bia tưởng niệm liệt sĩ. Tam quan trông khá to cao so với khuôn viên hẹp của chùa, được xây kiểu hai tầng tám mái với gác chuông. Bố cục toà tam bảo vẫn theo hình chữ “Công”, gồm 5 gian tiền đường và 3 gian ống muống thiêu hương nối liền với 3 gian thượng điện thờ Phật. Bên trái chùa là đình Đức Môn cùng chung bức vách và khoảnh sân của tiền đường. Ngôi tháp 5 tầng và đài liệt sĩ đối diện nhau qua sân này. Sân nhỏ phía sau thượng điện dẫn tới nhà thờ Mẫu và nhà thờ Tổ, bên phải là nhà Tăng. Ngoài các bia đá và quả chuông cổ đã kể ở trên, trong chùa Cầu Đông còn có gần 60 pho tượng tròn. So với các ngôi chùa khác trên địa bàn Hà Nội, số lượng tượng như thế là tương đối nhiều. Trong chính điện có ba pho tượng Tam Thế được tạo tác vào nửa đầu thế kỷ 18, hình thức gần giống nhau. Đây là những cổ vật quý hiếm và đạt giá trị nghệ thuật cao. Tượng đeo vòng anh lạc, khuôn mặt như phụ nữ, mang phong cách tượng Phật thế kỷ 17-18 ở nước ta. Trong điện còn có pho tượng Tuyết Sơn áo buông trên vai, lộ tấm thân gầy, nét mặt thanh tao, thoát tục, dáng vẻ gần với tượng Tuyết Sơn ở chùa Nành Ninh Hiệp, Gia Lâm và chùa Tây Phương Thạch Thất. Ngoài ra cần kể đến các pho tượng khác như Di Lặc, Quan Âm Thiên Thủ, các Thánh Mẫu… Đặc biệt, cuối hành lang hậu cung tại chùa Cầu Đông có một ban thờ tượng Trần Thủ Độ và phu nhân Trần Thị Dung. Tượng hai người này đều ở tư thế tọa sen, nét mặt già nua hơi quay đi hai hướng khác nhau, có lẽ thể hiện khi họ đã sám hối và quy Phật. Đây cũng là ngôi chùa duy nhất tại Hà Nội thờ Thái sư Trần Thủ Độ và Linh Từ Quốc Mẫu Trần Thị Dung, những người có công lớn trong thời kỳ đầu triều đại nhà Trần. Chùa từng là cơ sở cách mạng, có hầm bí mật che giấu cán bộ Việt Minh; nay cửa hầm vẫn còn dưới ban thờ Mẫu. Ngày 5-9-1989, chùa Cầu Đông cùng đình Đức Môn ở nhà 38A liền kề đã được Bộ Văn hoá và Thông tin xếp hạng “Di tích lịch sử văn hóa quốc gia”. [embeddoc url=”/wp-content/uploads/2017/10/ width=”0px” height=”0px” download=”all” viewer=”microsoft” text=”Tải xuống chua cau Hits 2906
Nằm ở đầu phố Cầu Đông, cạnh chợ Đồng Xuân ở Hà Nội, chợ Cầu Đông là một khu chợ khiến nhiều người liên tưởng đến câu ca dao “Bà già đi chợ Cầu Đông". Nhưng thực tế giữa chợ này và câu ca dao có mối liên quan nào không?Để tìm hiểu điều này, cần ngược dòng thời gian để truy tìm gốc tích địa danh Cầu Đông và chợ Cầu Đông. Theo đó, từ nhiều thế kỷ trước, sông Tô Lịch chảy qua phố cổ Hà Nội lòng sông là các phố Nguyễn Siêu, Ngõ Gạch, Hàng Cá, Hàng Lược ngày nay, và có một cây cầu bắc qua sông ở ngã tư Ngõ Gạch - Hàng cây cầu nằm ở phía Đông của thành Hà Nội nên dân gian gọi là Cầu Đông. Và khu chợ họp ở đầu cầu có tên gọi là chợ Cầu Đông. Đây là một khu chợ quan trọng trong 36 phố phường Hà Nội xưa, được cho là nơi “Bà già đi chợ Cầu Đông".Đến thời Pháp thuộc, khi đoạn sông Tô này bị lấp, hai chợ cũ Cầu Đông và chợ Bạch Mã giải thể và nhập thành chợ Đồng chợ Đồng Xuân được xây lại năm 1991, phố Cầu Đông được mở ra sát cạnh chợ Đồng Xuân, thuộc phường Đồng Xuân, quận Hoàn đó chợ Cầu Đông “mới” được xây dựng ở đầu phố Cầu vậy có thể khẳng định, chợ Cầu Đông xưa nằm ở đầu cầu ngã tư Ngõ Gạch - Hàng Đường gắn với hình ảnh "bà già đi xem bói" đã không còn Cầu Đông ngày nay chỉ mang một cái tên gợi nhớ về khu chợ cũ, và chắc hẳn là chẳng có bà già nào từng xem bói ở khu chợ mới toanh này về với thực tại, chợ Cầu Đông là một khu chợ cao tầng khang trang, cổng chính hướng ra phố Nguyễn Thiện phụ thông ra phố Cầu một của chợ là nơi chuyên kinh doanh các mặt hàng kim loại, đồ cơ hai bán các mặt hàng may tầng 3, 4 được dùng làm văn phòng hoặc phòng chức tầng hai của chợ Cầu Đông có một lối đi trên cao dẫn sang chợ Đồng chợ Cầu Đông là một chợ mới xây và lại nằm sát chợ Đồng Xuân nổi tiếng nên có khá nhiều người Hà Nội không biết đến sự tồn tại của khu chợ này, hoặc nghĩ rằng đây chỉ là một phần mở rộng của chợ Đồng quý độc giả xem video Nghe ca khúc Việt Nam quê hương tôi. Nằm ở đầu phố Cầu Đông, cạnh chợ Đồng Xuân ở Hà Nội, chợ Cầu Đông là một khu chợ khiến nhiều người liên tưởng đến câu ca dao “Bà già đi chợ Cầu Đông". Nhưng thực tế giữa chợ này và câu ca dao có mối liên quan nào không? Để tìm hiểu điều này, cần ngược dòng thời gian để truy tìm gốc tích địa danh Cầu Đông và chợ Cầu Đông. Theo đó, từ nhiều thế kỷ trước, sông Tô Lịch chảy qua phố cổ Hà Nội lòng sông là các phố Nguyễn Siêu, Ngõ Gạch, Hàng Cá, Hàng Lược ngày nay, và có một cây cầu bắc qua sông ở ngã tư Ngõ Gạch - Hàng Đường. Do cây cầu nằm ở phía Đông của thành Hà Nội nên dân gian gọi là Cầu Đông. Và khu chợ họp ở đầu cầu có tên gọi là chợ Cầu Đông. Đây là một khu chợ quan trọng trong 36 phố phường Hà Nội xưa, được cho là nơi “Bà già đi chợ Cầu Đông". Đến thời Pháp thuộc, khi đoạn sông Tô này bị lấp, hai chợ cũ Cầu Đông và chợ Bạch Mã giải thể và nhập thành chợ Đồng Xuân. Khi chợ Đồng Xuân được xây lại năm 1991, phố Cầu Đông được mở ra sát cạnh chợ Đồng Xuân, thuộc phường Đồng Xuân, quận Hoàn Kiếm. Sau đó chợ Cầu Đông “mới” được xây dựng ở đầu phố Cầu Đông. Như vậy có thể khẳng định, chợ Cầu Đông xưa nằm ở đầu cầu ngã tư Ngõ Gạch - Hàng Đường gắn với hình ảnh "bà già đi xem bói" đã không còn nữa. Chợ Cầu Đông ngày nay chỉ mang một cái tên gợi nhớ về khu chợ cũ, và chắc hẳn là chẳng có bà già nào từng xem bói ở khu chợ mới toanh này cả. Trở về với thực tại, chợ Cầu Đông là một khu chợ cao tầng khang trang, cổng chính hướng ra phố Nguyễn Thiện Thuật. Cổng phụ thông ra phố Cầu Đông. Tầng một của chợ là nơi chuyên kinh doanh các mặt hàng kim loại, đồ cơ khí. Tầng hai bán các mặt hàng may mặc. Các tầng 3, 4 được dùng làm văn phòng hoặc phòng chức năng. Từ tầng hai của chợ Cầu Đông có một lối đi trên cao dẫn sang chợ Đồng Xuân. Do chợ Cầu Đông là một chợ mới xây và lại nằm sát chợ Đồng Xuân nổi tiếng nên có khá nhiều người Hà Nội không biết đến sự tồn tại của khu chợ này, hoặc nghĩ rằng đây chỉ là một phần mở rộng của chợ Đồng Xuân. Mời quý độc giả xem video Nghe ca khúc Việt Nam quê hương tôi.
Trẻ biết ăn cơm không lẽ già thì không biết ăn cơm sao bạn ? Cho dù già hay là trẻ, thì cũng điều có quyền chi cầu hạnh phúc cho mình mà bạn. Còn trong câu ca dao này Bà già chủ động xem quẻ bói về chuyện thiệt hơn nếu mình lấy chồng. Chuyên lợi hay không lợi của việc lấy chồng không đặt ra đối với các cô gáỉ vì với họ, lấy chồng là tất nhiên; nhưng với bà già thì không được xã hội cho là bình thường nữa, ông thầy bói nói trắng giọng nước đôi của thầy bói vừa có lợi, vừa không lợi bởi mất răng. Cách trả lời của ông thầy bói cũng khéo léo. “Lợi " là phần thịt ở chân răng mà bà già có thể chỉ còn lợi, chứ răng thì đã bị rụng; lợi được liên tưởng như vậy về nghĩa vì nó cùng trường từ vựng - ngữ nghĩa với răng", và lợi" cũng được hiểu là nội dung giải đáp của câu hỏi “lợi chăng” trái nghĩa với “hại ". Bài ca dao là một tiếng cười hóm hỉnh, nhằm điều chỉnh" những cảm xúc tình ái mạnh mẽ ở các lão bà, nếu những cảm xúc ấy có thật.
bà già đi chợ cầu đông